khoảng âm
Định nghĩa
- Danh từ:
- Vùng cao độ trong âm nhạc: "khoảng âm" chỉ một dải các nốt nhạc có độ cao (tần số) nhất định, thường liên quan đến khả năng phát ra hoặc tạo ra âm thanh của một giọng hát hoặc một nhạc cụ. Đây là khái niệm tương đương với "âm vực" (register) trong thuật ngữ âm nhạc phương Tây.
- Phạm vi âm thanh đặc trưng: "khoảng âm" cũng có thể được dùng để nói về khoảng cách giữa âm trầm nhất và âm bổng nhất mà một nguồn âm có thể tạo ra.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Giọng hát của cô ấy có khoảng âm rất rộng. (Giọng hát của cô ấy có thể luyến láy từ nốt trầm đến nốt cao một cách linh hoạt.)
- Đàn piano có khoảng âm lớn hơn đàn violin. (Đàn piano có phạm vi nốt nhạc rộng hơn so với đàn violin.)
- Khoảng âm trung là vùng thoải mái nhất cho giọng nam. (Vùng cao độ trung bình là nơi giọng nam phát ra dễ dàng và tự nhiên nhất.)
Các cách sử dụng nâng cao
"khoảng âm giọng hát": phạm vi các nốt mà một ca sĩ có thể hát được.
- Khoảng âm giọng hát của anh ấy bao gồm cả nốt thấp và nốt cao. (Anh ấy có thể hát từ âm trầm đến âm bổng.)
"khoảng âm nhạc cụ": dải âm thanh mà một nhạc cụ có thể tạo ra.
- Đàn cello có khoảng âm trầm ấm áp. (Đàn cello phát ra các nốt ở vùng cao độ thấp với âm sắc ấm.)
Biến thể và từ gần giống
Âm vực (danh từ): phạm vi cao độ âm thanh, thường dùng trong ngữ cảnh chuyên môn âm nhạc hơn.
- Âm vực của đàn organ rất rộng. (Đàn organ có thể tạo ra nhiều nốt từ thấp đến cao.)
Khoảng (danh từ): không gian hoặc phạm vi giữa hai điểm.
- Khoảng cách giữa hai nốt là một quãng tám. (Khoảng cách cao độ giữa hai nốt là một quãng tám.)
Từ đồng nghĩa
- Âm vực: vùng cao độ trong âm nhạc.
- Dải âm: phạm vi các âm thanh có thể nghe được.
Thành ngữ liên quan
Khoảng âm hẹp: chỉ một dải cao độ nhỏ, thường dùng để mô tả giọng hát hoặc nhạc cụ có ít nốt.
- Giọng hát của cô ấy có khoảng âm hẹp, chỉ phù hợp với các bài hát nhẹ nhàng. (Cô ấy chỉ hát được các nốt trong một vùng nhỏ, không thể lên cao hoặc xuống thấp.)
Khoảng âm rộng: chỉ khả năng bao phủ nhiều nốt từ trầm đến bổng.
- Một ca sĩ opera cần có khoảng âm rộng để thể hiện các tác phẩm phức tạp. (Ca sĩ opera phải hát được cả nốt thấp và cao.)